Tại sao chúng ta biết rất rõ mình nên làm gì, những vẫn sống theo cách cũ?

Bạn đã cai nghiện được đủ thứ, trừ một thứ: chính bạn của ngày hôm qua.

Bạn đang nghiện việc là con người cũ.

Nên dù biết rõ mình phải dậy sớm, phải viết, phải bán hàng, phải nghỉ việc... sáng mai bạn vẫn sống y như cũ.

Mình đã mất 18 tháng để hiểu ra: Mình không sợ bán hàng, mình sợ phải thừa nhận mình đã là người làm chủ rồi.

James Clear gọi đây là nghiện danh tính cũ. Và đây là lý do tại sao bạn biết hết mọi thứ mình nên làm, nhưng vẫn không làm.

Mình đã đi tìm câu trả lời đó rất lâu, cho đến khi đọc câu chuyện của James Clear.

Năm 2002, Clear 16 tuổi, là cầu thủ bóng chày đầy triển vọng ở Ohio. Trong một buổi tập, một cây gậy tuột khỏi tay bạn cậu, bay thẳng vào mặt cậu. Cú đập mạnh đến mức gãy mũi, vỡ hốc mắt, não phù nề. Cậu gục xuống sân, lên cơn co giật, mất ý thức và được trực thăng đưa đi cấp cứu.

Bác sĩ nói cậu có thể sẽ không bao giờ chơi bóng lại được nữa.

Những tháng sau đó, Clear phải học lại từ đầu những việc cơ bản nhất: làm sao để đi thẳng, làm sao để giữ thăng bằng, làm sao để đọc một đoạn văn mà không bị mờ mắt.

Giấc mơ vận động viên gần như khép lại.

Và đây mới là điều lạ.

Thay vì gồng lên đặt mục tiêu lớn "Tôi phải trở lại đội tuyển", Clear làm một việc ngược đời: anh quên mục tiêu đi.

Anh chỉ chọn một hệ thống 1% mỗi ngày. Hôm nay dọn giường gọn hơn hôm qua một chút. Hôm nay chống đẩy thêm một cái. Hôm nay đọc thêm một trang. Hôm nay đi ngủ sớm hơn 5 phút.

Những việc nhỏ đến mức ngớ ngẩn đó, lặp lại trong nhiều năm, đã đưa cậu bé từ giường bệnh trở lại sân bóng, vào đại học, và sau này viết nên cuốn sách về thói quen được đọc nhiều nhất thế giới - Atomic Habits.

Nhiều năm sau, anh viết một câu khiến mình phải dừng lại rất lâu: "Bạn không vươn lên tới cấp độ của mục tiêu. Bạn rơi xuống cấp độ của hệ thống. Và hệ thống đó được giữ lại bởi chính danh tính mà bạn tin mình là ai."

Lúc đó mình mới hiểu, cạm bẫy lớn nhất của thói quen xấu mang tên SỢ THAY ĐỔI, không nằm ở kỷ luật. Nó nằm ở danh tính.

1. Chúng ta không sợ làm việc mới. Chúng ta sợ phải trở thành một người mới.

Clear nói mỗi hành động bạn làm là một phiếu bầu cho con người bạn muốn trở thành.

Nếu sâu bên trong, bạn vẫn đang bỏ phiếu cho câu chuyện "Mình là người hướng nội nên không bán được hàng", "Mình 35 tuổi rồi, an phận thôi", "Mình vốn không phải người kỷ luật", thì mọi nỗ lực thay đổi đều sẽ bị kéo lại.

Thay đổi hành vi chỉ là làm việc mới. Thay đổi danh tính là trở thành người mới. Cái thứ hai đáng sợ hơn gấp trăm lần. Có phải bạn cũng đang bám vào một danh tính nào đó, dù nó đang làm bạn mệt, mà bạn vẫn chưa dám buông không?

2. Thói quen xấu không tồn tại vì nó xấu. Nó tồn tại vì nó thưởng cho bạn ngay lập tức.

Não bộ luôn chạy theo vòng lặp Tín hiệu - Hành động - Phần thưởng.

Khi bạn lo lắng, bạn lướt điện thoại, bạn thấy an tâm ngay. Khi bạn sợ bị phán xét, bạn trì hoãn đăng bài, bạn thấy an toàn ngay. Khi bạn mệt, bạn đặt đồ ăn, mua sắm, bạn thấy được an ủi ngay.

Còn thói quen tốt thì sao? Phải tập 3 tháng mới thấy khỏe. Phải viết 30 bài mới có người đọc. Phải tiết kiệm cả năm mới thấy dư.

Não sẽ luôn chọn cái thưởng ngay, dù nó đang hủy hoại bạn từ từ. Trong 24h qua, có hành động nào bạn biết là không tốt cho mình, nhưng bạn vẫn làm vì nó cho bạn cảm giác dễ chịu tức thì không?

3. Càng đợi có động lực, bạn càng không bao giờ thay đổi.

Chúng ta hay tự ru mình bằng một kịch bản rất hợp lý: Đợi có hứng rồi làm, đợi hết bận rồi làm, đợi con lớn, đợi có đủ tiền rồi mới bắt đầu.

Clear gọi đó là cái bẫy của sự hoàn hảo. Và thuốc giải của anh lại rất đơn giản: Quy tắc 2 phút.

Muốn đọc sách, chỉ cần đọc 1 trang. Muốn viết content, chỉ cần mở laptop và viết 1 câu tiêu đề. Muốn tập thể dục, chỉ cần mặc bộ đồ tập vào.

Khi hành động nhỏ đến mức não không kịp bật chế độ sợ hãi, bạn sẽ bắt đầu. Có việc gì bạn đã trì hoãn cả tháng nay, nếu thu nhỏ nó lại còn đúng 2 phút, bạn có thể làm ngay vào 7h sáng mai không?

4. Môi trường luôn thắng ý chí.

Một câu rất phũ của Clear mà mình rất thích: "Bạn không cần kỷ luật hơn. Bạn cần một môi trường kỷ luật hơn."

Bạn muốn dậy sớm nhưng tối nào cũng để điện thoại cạnh gối. Bạn muốn tập trung nhưng bàn làm việc lúc nào cũng đầy thông báo. Bạn muốn tích cực nhưng 5 người bạn thân nhất ngày nào cũng chỉ than vãn.

Ý chí là tài nguyên có hạn, dùng là hết. Môi trường thì ở đó 24/7, nó âm thầm thiết kế lại hành vi của bạn. Nhiều khi bạn không sợ thay đổi, bạn chỉ đang ở trong một môi trường được thiết kế để giữ bạn ở lại chỗ cũ. Nếu phải dọn một thứ duy nhất trong không gian của bạn hôm nay để việc tốt trở nên dễ hơn, bạn sẽ dọn thứ gì?

5. Bạn không cần trở thành người mới. Bạn chỉ cần thu thập bằng chứng mới.

Đây là điều chữa lành nhất mà Clear để lại.

Đừng gồng lên để trở thành một solopreneur tự tin, một người kỷ luật, một người dám thay đổi. Hãy hỏi một câu nhỏ hơn: "Một người tự tin, kỷ luật, dám thay đổi sẽ làm gì trong 5 phút tới?"

Rồi làm đúng 5 phút đó. Mỗi ngày.

Bạn không cần một chiến thắng lớn. Bạn cần một xấp bằng chứng nhỏ. Mỗi ngày một phiếu bầu. Đến một lúc, cán cân sẽ tự nghiêng. Danh tính mới sẽ tự hình thành mà không cần gồng. Hôm nay, bạn có thể tạo ra một bằng chứng nhỏ nào để bỏ phiếu cho con người mới mà bạn muốn trở thành?

Mình đã từng mắc kẹt 18 tháng trong chính cạm bẫy này. Miệng nói muốn tự do, muốn làm solopreneur, nhưng mỗi sáng mình vẫn lặp lại thói quen của một nhân viên: mở email đầu tiên, chờ ai đó giao việc, và sợ hãi khi phải tự chào giá cho chính mình.

Mình nhận ra mình không sợ bán hàng. Mình sợ phải thừa nhận mình đã là người làm chủ rồi.

Ngày mình đổi câu hỏi từ "Làm sao để có động lực?" sang "Hôm nay mình sẽ bỏ phiếu cho ai? Người cũ hay người mới?", mọi thứ đổi chiều.

Mình bắt đầu với 2 phút: 7h sáng, viết một dòng "Hôm nay mình hành động như một solopreneur" và gửi một tin nhắn giá trị.

30 ngày sau, nỗi sợ vẫn còn đó, nhưng bằng chứng mới đã nhiều hơn nỗi sợ cũ.

Và có lẽ, bài học lớn nhất từ James Clear không phải là làm sao để bỏ thói quen xấu. Mà là: Nếu bạn muốn một kết quả mới nhưng vẫn lặp lại cùng một hành vi cũ, hãy tự hỏi mình đang bỏ phiếu cho ai? Con người cũ hay con người mới?

Sợ thay đổi sẽ không biến mất khi bạn đủ giỏi. Nó chỉ yếu đi khi bạn có đủ nhiều bằng chứng cho thấy bạn đã là một người khác rồi.

Bình luận
Zalo